Tết mùa dịch của du học sinh Nga là thế nào?
Dịch vẫn còn ở đấy
Ngày vẫn chẳng giảm mấy
Nên thu xếp về đây
Về với bố mẹ này
Ăn cái Tết sum vầy
Cho ấm cúng nha Mây!
Lần nào gọi cho tôi mẹ cũng nói vậy… Đó là những câu nói mà dù có xa quê hương đến đâu, tôi cũng không thể quên. Mỗi lần nghe mẹ nói, lòng tôi lại xốn xang, bồi hồi.
Ngày xưa, Tết đối với tôi là những khoảnh khắc thật gần gũi. Lúc ấy, Tết là khi mẹ tôi rủ tôi đi chợ từ rất sớm, là những buổi sáng trời lạnh, cả nhà tranh nhau đi mua hoa, cắm đào, bày biện mâm cỗ, gói bánh chưng, dọn dẹp nhà cửa đón Tết. Tôi nhớ rất rõ cái cảm giác hạnh phúc khi được cùng bố đi giao hàng cho khách, được ăn những món ăn quen thuộc của Tết như bánh chưng, bánh tét, mứt dừa, và thậm chí cả việc tôi tranh thủ chúc Tết bà con, hàng xóm. Thế nhưng, khi còn bé, tôi lại chẳng quá yêu Tết. Tôi chỉ thích được lì xì, được ăn Tết cho vui, vì những điều ấy khiến tôi cảm thấy Tết gần gũi và dễ chịu.
Còn giờ đây, khi tôi đang học tập tại Nga, cuộc sống đã thay đổi hoàn toàn. Tôi không còn được đón giao thừa cùng gia đình, không còn được ngồi cùng mẹ gói bánh chưng, hay chạy ra ngoài nghe những tiếng cười đùa khi đi chợ Tết. Ở đất nước xa lạ này, tôi cũng không ngửi thấy mùi đào, mùi bánh chưng quen thuộc, không có những câu chúc Tết rộn ràng quanh mình. Tuyết rơi trắng xóa, bầu trời âm u, ngày ngắn và đêm dài. Nhưng tôi không cảm thấy buồn. Trong lòng tôi vẫn rạo rực một niềm vui, một niềm mong mỏi không dễ gì tả thành lời. Tết không phải chỉ là những vật chất hay những món ăn truyền thống, mà là cảm giác đong đầy yêu thương trong trái tim.

Tôi đã từng nghĩ về việc từ bỏ chuyến du học này. Tôi sợ môi trường mới, sợ mình không thể hòa nhập, sợ phải xa gia đình trong những dịp lễ đặc biệt như Tết. Nhưng rồi tôi nhận ra, chúng ta không thể luôn ở mãi trong vòng tay cha mẹ, không thể mãi mãi sống trong vùng an toàn của quê hương. Dù lo sợ đến thế nào, tôi vẫn quyết định đi. Và rồi một năm đã trôi qua, tôi dần quen với cuộc sống xa nhà, dù đây là lần đầu tiên tôi đón Tết một mình, không có gia đình bên cạnh.
Ở Nga, những cảm xúc về Tết có thể không trọn vẹn như những năm tháng trước kia, nhưng tôi vẫn cảm nhận được không khí Tết qua những cái ôm thân thiết từ bạn bè, những lời chúc chân thành từ những người xung quanh. Dù không có đào, quất hay những món ăn truyền thống, chúng tôi vẫn tìm cách tạo ra không khí Tết theo cách riêng của mình. Cùng nhau, chúng tôi gói bánh, ăn bữa cơm tất niên, chia sẻ những câu chuyện về Tết quê hương, về những kỷ niệm xưa cũ. Những buổi tối đêm giao thừa này, tuy không có tiếng pháo rộn ràng, nhưng đầy ắp tình thương yêu và sự gắn kết giữa những con người xa xứ.
Tết không phải chỉ là việc ta ăn những món ăn quen thuộc, hay cùng nhau sum vầy trong ngôi nhà thân yêu. Tết là khoảnh khắc mà trái tim ta hướng về gia đình, là sự biết ơn với những người đã cho ta một mái ấm, một quê hương để nhớ về. Tết ở đâu cũng có thể trọn vẹn, miễn là trái tim ta luôn nhớ về những người thân yêu, dù họ có ở gần hay xa.
Chắc hẳn không ít du học sinh Việt Nam tại Nga cũng đã trải qua những cảm xúc như tôi. Chúng ta đều có thể tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong cái Tết xa nhà, chỉ cần chúng ta biết rằng Tết không phải chỉ là những gì ta nhìn thấy, mà là những gì ta cảm nhận. Dù không có những bữa cơm sum vầy, những món ăn ngon hay không khí đông đúc, nhưng Tết vẫn luôn hiện diện trong trái tim mỗi người.
Tôi hy vọng rằng, dù Tết này bạn đang ở đâu, dù có bao nhiêu xa cách, bạn cũng sẽ tìm được niềm vui, tìm được sự an ủi trong những kỷ niệm xưa cũ và những tình cảm chân thành. Và có lẽ, dù ở bất cứ đâu, Tết vẫn luôn là dịp để ta nhớ về gia đình, về những người thân yêu. Chúc các bạn một cái Tết vui vẻ, ấm áp, dù là bên gia đình hay bạn bè, và dù có phải đón Tết xa nhà.
Tâm sự của bạn H.M. – sinh viên trường Kinh tế Plekhanov