Nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn chọn du học Nga

Đôi khi tôi tự hỏi: nếu được lựa chọn lại, tôi có còn chọn Nga là điểm đến để bắt đầu tuổi trẻ? Câu trả lời là có, nhưng kèm theo đó là một tiếng thở dài rất dài, như thể mang theo tất cả những gì mình đã trải qua nơi đất khách quê người. Du học Nga không phải là một giấc mơ lấp lánh như tôi từng nghĩ, mà là hành trình thực sự làm tôi lớn lên – đầy va vấp, tổn thương, nhưng cũng tràn ngập yêu thương, thấu hiểu và cả những điều kỳ diệu.

Tôi đã đến với nước Nga bằng một suất học bổng du học Nga, mang trong mình niềm tự hào của cả gia đình, cùng khát khao khám phá thế giới, học tập và trưởng thành. Nhưng có lẽ, không ai nói trước cho tôi biết rằng, để thật sự trưởng thành, người ta cần trả giá bằng rất nhiều nước mắt, những đêm dài không ngủ, cả sự cô đơn và nỗi nhớ nhà đến cồn cào.

18 tuổi, tuổi mà người lớn thường bảo rằng đã đến lúc phải chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Nhưng liệu chỉ một con số có đủ biến một đứa trẻ thành người lớn? Tôi từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ, đủ bản lĩnh để rời xa gia đình, để sống nơi đất khách, để đối diện với ngôn ngữ mới, văn hoá mới, khí hậu khắc nghiệt và cả những cái nhìn xa lạ. Nhưng hóa ra, trưởng thành không đến bằng sự chuẩn bị kỹ càng, mà bằng những cú sốc không ngờ tới, những lần gục ngã tưởng chừng không đứng dậy nổi.

Ở giữa lòng Moscow rộng lớn, giữa mùa đông kéo dài tưởng chừng bất tận, tôi nhiều lần cảm thấy lạc lõng. Dòng người vội vã, ánh đèn đường vàng nhạt phủ lên thành phố một vẻ đẹp lặng lẽ, đôi lúc khiến tôi rùng mình vì lạnh – không chỉ là cái lạnh của thời tiết, mà còn là cái lạnh trong lòng một đứa trẻ đang tập làm người lớn. Những ngày đầu học tiếng Nga, tôi ngỡ như đang lạc vào mê cung, khi từ ngữ xoắn xuýt như những khối băng không tan chảy nổi trong đầu. Nhưng rồi từng chút một, tôi học cách quen với cái lạnh, quen với tiếng chuông tàu điện ngầm, với món súp củ cải đỏ và cả những bài kiểm tra bằng tiếng Nga mà trước đây chỉ nghe thôi đã muốn khóc.

Đôi khi tôi thấy mình như chiếc lá nhỏ trôi giữa dòng đời, vừa muốn tiến lên, vừa chỉ mong có một ai đó níu lại. Có những lúc tưởng chừng không thể vượt qua, tôi chỉ ước mình có thể bé lại, để được một lần nữa nũng nịu trong vòng tay mẹ, để không phải lo về học phí, tài liệu học thuật, hay cả những bữa ăn nhanh chóng gói ghém sau giờ học. Tôi đã từng nghĩ rằng chỉ cần chăm chỉ là đủ, nhưng thực tế phức tạp hơn nhiều: chăm chỉ thôi không khiến bạn hết cô đơn, cũng không giúp bạn nói lưu loát tiếng Nga sau một đêm dài trằn trọc.

Những buổi chiều tan học, tôi đi dạo một mình dưới tán cây đã khô khốc vì mùa đông nước Nga. Tôi nghĩ về nhà, về những bữa cơm có tiếng cười của ba mẹ, nghĩ về đám bạn cũ giờ đây cũng đang loay hoay với cuộc sống của riêng mình. Đó là những khoảnh khắc mà bạn không thể chia sẻ hết với ai, vì có lẽ, chỉ những ai đã từng du học Nga mới thật sự hiểu được cảm giác ấy – vừa yêu, vừa sợ, vừa tự hào, vừa mệt mỏi.

Thế nhưng, chính những tháng ngày ở Nga lại cho tôi cơ hội quý giá nhất – cơ hội được gặp lại chính mình, một cách thật sâu sắc và trung thực. Tôi học được cách tự chăm sóc bản thân, học cách mỉm cười dù tim chẳng còn thấy vui, học cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Tôi học cách yêu thương người khác nhiều hơn, và đặc biệt là học cách trân trọng gia đình – nơi chưa bao giờ quay lưng với tôi, kể cả khi tôi ở cách họ cả nghìn cây số.

Du học không chỉ là việc học ở một đất nước khác. Du học Nga, với tôi, là hành trình vượt lên chính mình. Nó dạy tôi rằng đôi khi bạn phải thật sự đi xa, thật xa, mới thấy mình gần với những điều quan trọng nhất. Là khi bạn ngồi một mình giữa đêm tuyết rơi trắng xóa, chỉ mong có ai đó hỏi “Hôm nay em ổn không?”, là những khi đứng giữa chợ Nga loay hoay đọc tên món ăn vì sợ mua nhầm, là nỗi sợ hãi khi bệnh không có người thân bên cạnh… và cũng là cảm giác hạnh phúc đến rưng rưng khi lần đầu nghe người Nga khen “Bạn nói tiếng Nga tốt đấy!”

Có thể bạn sẽ thấy bài viết này đầy tâm trạng, nhưng nếu bạn từng là một du học sinh, đặc biệt là du học sinh tại Nga, tôi tin bạn sẽ tìm thấy chính mình trong đó. Chúng ta – những đứa trẻ xa xứ, dù mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc thấy yếu lòng. Nhưng rồi chúng ta vẫn sẽ bước tiếp, như những kỵ sĩ cô độc giữa cánh đồng tuyết trắng, tay cầm tấm khiên tự tin mà cuộc đời đã tôi luyện nên.

Và bạn biết không? Mỗi bước chân nơi xứ tuyết ấy, chính là một phần của bản lĩnh trưởng thành mà không gì có thể thay thế. Bạn cũng như tôi, đã và đang sống một hành trình mà sau này nhớ lại, chúng ta có thể tự hào nói rằng: “Tôi đã từng du học Nga. Và tôi đã lớn lên từ đó.”

Tâm sự của bạn A.D. – sinh viên trường Kinh tế Plekhanov