Du học Nga và những khoảnh khắc không thể quay lại
Ba giờ ba mươi sáng ở Moscow. Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi âm thầm như thể thời gian cũng đang lặng lẽ trôi đi mà chẳng cần ai để ý. Có những lúc tôi giật mình, không phải vì tiếng gió rít bên ngoài, mà vì một suy nghĩ rất quen – thời gian chạy nhanh thật, nhanh đến mức tôi chưa kịp chạm vào đã thấy nó bỏ đi mất rồi. Nhanh như cái cách người ta vẫn hay đùa rằng, “như chó chạy ngoài đồng”, cười đấy, nhưng cũng thắt lòng đấy.
Khi còn ở Việt Nam, tôi không hay để ý đến thời gian. Ngày trôi qua bằng tiếng còi xe, bằng những cuộc gặp gỡ quen thuộc, bằng bữa cơm nhà luôn có sẵn, bằng lịch học, lịch làm, mọi thứ cứ thế diễn ra đều đều. Nhưng khi sang Nga, khi chính thức trở thành một du học sinh Việt Nam giữa trời Âu xa lạ, tôi mới thấy từng giây phút mình sống, từng giờ thức trắng vì bài vở, từng lần học từ mới tiếng Nga trong căn phòng nhỏ giữa mùa đông – đều trở nên quý giá đến kỳ lạ. Thời gian bắt đầu hiện diện rõ ràng trong cuộc sống của tôi, như một dòng chảy không thể níu lại, như một tiếng nhắc nhở âm thầm: “Hôm nay rồi cũng sẽ trở thành quá khứ”.
Du học Nga là một hành trình dài hơn tôi tưởng. Không chỉ là chặng đường địa lý từ Việt Nam đến nước Nga rộng lớn, mà còn là hành trình nội tâm – nơi tôi học cách trưởng thành bằng những lần lạc lối, học cách tiết kiệm từng giây để theo kịp tiến độ học tập, học cách sống chậm để nhận ra mình đang xa gia đình đến thế nào. Giữa lịch học dày đặc ở trường đại học, giữa những buổi tối tự học đến khuya để bắt kịp với bạn bè quốc tế, tôi đã nhiều lần nhìn lại chính mình. Và tôi nhận ra, thời gian chính là thứ định nghĩa lại toàn bộ ý nghĩa của việc đi du học, của việc rời xa quê hương để đến một đất nước xa lạ không phải chỉ để có một tấm bằng, mà còn để hiểu giá trị thật sự của tuổi trẻ.

Có người từng nói: “Thời gian là món quà kỳ diệu của cuộc sống”. Tôi tin điều đó. Bởi vì khi sống ở một nơi khác, nói một ngôn ngữ khác, tự mình lo cho tất cả mọi thứ – tôi mới hiểu thời gian không chỉ là thứ để đếm ngày, mà là thứ mình phải chủ động lựa chọn để sống đúng, sống đủ. Có thời gian để học tập, để trau dồi tri thức, để nỗ lực đạt được học bổng Nga là điều quan trọng. Nhưng có thời gian để gọi điện về cho mẹ, để giữ một vài mối quan hệ thân tình, để ngồi lặng yên nhìn tuyết rơi và thở một cách bình thản – cũng quan trọng chẳng kém gì.
Tôi từng có lúc quên mất rằng không có khoảnh khắc nào lặp lại. Rằng những buổi tối thức trắng học tiếng Nga hôm nay, sau này có thể sẽ trở thành những ký ức đẹp nhất. Rằng những khó khăn mình đang trải qua không phải để than vãn, mà là để hiểu mình hơn, hiểu thế nào là sống thật sự. Giữa những áp lực bài vở, những lần bị điểm kém, hay những buổi học mà tôi chẳng hiểu nổi giáo viên nói gì – tôi vẫn chọn ở lại, vẫn tiếp tục, bởi vì tôi tin rằng: nếu có một thứ không thể quay lại, thì ít nhất hãy sống để không phải hối tiếc vì đã bỏ lỡ nó.
Du học không chỉ là đi học ở một nơi khác, nó là trải nghiệm cả một đời. Và trong hành trình đó, có lẽ quý giá nhất chính là cách mình sống từng ngày – không hoang phí, không hời hợt, không chỉ nghĩ đến việc “đạt được gì” mà còn nghĩ đến việc “giữ lại được gì”. Có thể là một tình bạn đẹp với một bạn Nga không cùng ngôn ngữ mẹ đẻ, có thể là cảm xúc rung động trước lần đầu thấy tuyết, có thể là bức ảnh mình chụp vội lúc trời chưa sáng hẳn – nhưng tất cả đều là khoảnh khắc mà nếu không biết trân trọng, nó sẽ vụt qua như chưa từng đến.
Nếu bạn đang sống ở một nơi xa, như tôi – một du học sinh Việt Nam tại Nga, đang theo học bằng học bổng Nga và hàng ngày vẫn phải vật lộn với ngữ pháp tiếng Nga, thì bạn sẽ hiểu điều tôi đang nói. Thời gian không trở lại. Nhưng bạn có thể giữ nó lại bằng cách sống trọn vẹn hơn mỗi ngày.
Giữ khoảnh khắc. Giữ kỷ niệm. Giữ những điều tốt đẹp, vì chẳng ai biết điều gì sẽ đến ngày mai. Và biết đâu, trong một khoảnh khắc bất chợt nào đó, ta sẽ tìm được lý do để dừng lại – như mọi kẻ lữ hành đều cần một chốn về.
Tâm sự của bạn K.S. – sinh viên trường Bách khoa Moscow