Thanh xuân của tôi giữa tuyết trắng nước Nga
Có những quyết định không thể gọi tên bằng lý trí, chỉ có thể lý giải bằng nhịp đập bất thường của trái tim. Như cách tôi rời Việt Nam ở lưng chừng tuổi 30, để lại sau lưng tất cả những gì thân quen, bước lên chuyến bay gần 7000 cây số sang một đất nước hoàn toàn xa lạ mang tên Nga – nơi tôi không quen biết ai, không nói sõi tiếng Nga, và cũng không chắc điều gì đang đợi mình phía trước. Nhưng có lẽ, con người ta thường tiếc nuối những điều chưa từng làm hơn là những điều đã từng sai. Và tôi muốn sống thật với mình – không bỏ lỡ thanh xuân chỉ vì nỗi sợ.
Những ngày đầu đặt chân đến Moscow, mùa đông đã kịp bao phủ thành phố bằng những thảm tuyết dày trắng xóa. Lạnh đến mức tưởng như chỉ cần thở cũng có thể làm vỡ nát không khí. Nhưng giữa cái lạnh buốt đến tê người ấy, tôi cảm nhận được điều gì đó rất thật – cảm giác mình đang bắt đầu một cuộc đời mới, không quá vội vàng, cũng chẳng muộn màng.
Là một du học sinh Việt Nam tại Nga, hành trình của tôi không giống những sinh viên trẻ đi theo học bổng Nga từ khi vừa tốt nghiệp. Tôi không đến đây để tìm kiếm bằng cấp danh giá, cũng không mang theo khát vọng đổi đời rõ rệt. Tôi chỉ mang theo một trái tim nhiều tổn thương, nhiều day dứt, và một khao khát mãnh liệt được sống đúng với mình, được thử sai, được bắt đầu lại ở nơi không ai biết mình là ai.
Những ngày cuối tháng 12, khi khắp Moscow rực rỡ ánh đèn đón năm mới, tôi lại thấy lòng mình lặng đi. Giữa phố xá lộng lẫy và dòng người náo nhiệt, tôi bỗng thèm một bữa cơm nhà có canh cải cá kho, thèm cảm giác được ngồi bệt giữa hè nhà mà nghêu ngao hát những bài trẻ con cũ kỹ cùng con Lu – chú chó già 8 tuổi tôi để lại cho mẹ chăm. Có phải mùa đông quá lạnh khiến con người ta dễ yếu lòng, hay là vì càng xa nhà, mình càng nhỏ bé trước nỗi nhớ?

Nhiều người hỏi, học tiếng Nga có khó không. Có. Rất khó. Là ngôn ngữ xa lạ với cấu trúc ngữ pháp phức tạp, là bảng chữ cái Cyrillic nhìn thôi đã hoa mắt, là những giờ ngồi trước sách vở mà chữ cứ như nhảy múa trước mặt. Nhưng lạ thay, cũng chính từ đó tôi thấy mình trưởng thành hơn từng ngày. Mỗi lần phát âm đúng một từ, mỗi khi đọc được biển báo hay hiểu được lời giảng viên nói trên lớp, đều là một niềm vui nhỏ bé, như những tia nắng sưởi ấm mùa đông giá buốt. Tôi bắt đầu thấy yêu tiếng Nga như yêu chính những va vấp ban đầu – thứ giúp tôi biết mình mạnh mẽ đến nhường nào.
Du học Nga ở tuổi không còn quá trẻ, không hẳn là dễ dàng. Nhưng chưa một giây phút nào tôi thấy hối hận. Vì ở nơi đây, tôi đã được sống những ngày rất thật với bản thân, không cần chạy theo ai, không cần cố gắng để vừa lòng ai. Tôi học cách tự chăm sóc mình, tự động viên mình mỗi sáng, tự vượt qua từng mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, để rồi thấy lòng mình đầy đặn hơn, nhẹ nhõm hơn.
Có lẽ, sau này khi cuộc đời có lúc làm tôi mỏi mệt, tôi sẽ ngồi lại nhớ về tháng 12 năm ấy – tháng 12 của năm 2021, khi tôi bước ra khỏi vùng an toàn và bắt đầu cuộc hành trình lạ lẫm này. Tôi sẽ nhớ những ngày ngồi trên tàu điện ngầm đầy tuyết, nhớ từng ánh đèn vàng trong sương lạnh của buổi chiều tắt nắng, nhớ cái cảm giác lần đầu nhìn thấy tuyết rơi và tim mình lặng đi vì xúc động. Và tôi biết, thanh xuân nơi nước Nga – với tất cả những bồng bột, dại khờ, với cả tình yêu, niềm tin và nước mắt – sẽ mãi là nốt cao rực rỡ trong bản hòa tấu mang tên cuộc đời tôi.
Nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn lên đường. Vẫn sẽ chọn học tiếng Nga, chọn chật vật nơi đất khách, chọn đánh đổi một phần ổn định của hiện tại để lấy vài mùa tuyết trắng không dễ gì quên. Giống như tình yêu đầu, dù có thể không hoàn hảo, nhưng là điều mà cả một đời sau cũng không thể hối tiếc. Vì có những lần gặp gỡ, mình sẵn sàng trả giá bằng cả tuổi trẻ – chỉ để một lần được sống thật, được nhớ mãi không quên.
Tâm sự của bạn T.D. – sinh viên trường Bách khoa Moscow