Tết xa nhà, Giao thừa trễ, và Nỗi nhớ đúng hẹn
Có bao giờ bạn đón giao thừa không phải vào đúng 12 giờ đêm? Có bao giờ bạn ngồi một mình ở một đất nước xa lạ, đếm ngược thời gian chênh lệch chỉ để được cảm nhận Tết cùng gia đình, dù chỉ qua màn hình điện thoại? Tôi đã làm điều đó suốt sáu năm qua, kể từ ngày bước chân sang Nga trên hành trình du học – một hành trình bắt đầu bằng ước mơ, được tiếp sức bởi học bổng Nga, và tiếp diễn bằng rất nhiều lần tự hỏi: “Liệu năm sau mình có được về nhà ăn Tết không?”
Mỗi năm, khi Tết đến xuân về, ở quê nhà bố mẹ lại ngóng, cả nhà lại mong. Tết với người Việt mình vốn là thời khắc thiêng liêng, là lúc mọi nẻo đường đều hướng về nhà. Dọn dẹp, sắm sửa, gói bánh chưng, nấu nồi thịt kho – những việc tưởng nhỏ thôi nhưng chỉ khi sống xa rồi mới thấy, tất cả đều quý giá vô cùng. Năm nào cũng vậy, đến Tết là cả nhà lại nhắc về tôi – cô con gái thứ ba không còn ở nhà phụ bố mẹ rửa lá dong, không còn chạy quanh bếp kiểm tra xem nồi bánh chưng sôi chưa, không còn ngồi bóc dưa hành để chuẩn bị mâm cỗ giao thừa.
Tôi đang ở Nga – nơi mùa đông phủ trắng tuyết, nơi giờ giấc lệch đi bốn tiếng, nơi không có mùi trầm hương ngày Tết, không có tiếng trẻ con nô đùa chờ lì xì. Nhưng nơi ấy, mỗi năm tôi vẫn âm thầm tính giờ, căn đúng khoảnh khắc giao thừa ở Việt Nam để gọi về, để nhìn thấy ánh đèn ấm áp từ căn bếp thân quen, để nghe tiếng cười rộn ràng, để được nói lời chúc năm mới cùng gia đình. Chỉ cần như thế thôi, Tết dù ở xa vẫn trở nên rất gần.

Du học Nga là một giấc mơ không dễ chạm tới, nhất là khi phải học tập và sinh sống ở một đất nước xa xôi, khắc nghiệt về khí hậu, khác biệt về ngôn ngữ. Tiếng Nga không dễ, học bổng Nga không dễ có, và việc thích nghi với cuộc sống ở đây – cả về tinh thần lẫn vật chất – lại càng không dễ hơn. Nhưng chính trong những khó khăn đó, tôi học được cách lớn lên, học được cách yêu thương từ xa, và học được cách gìn giữ những điều thật nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá – như một cuộc gọi video vào đêm giao thừa.
Tôi không trách mình vì đã lỡ sáu cái Tết xa nhà. Vì mỗi mùa Tết ở xứ tuyết lạnh lẽo ấy, tôi lại càng thấm thía tình thân, lại càng hiểu được ý nghĩa của sự đoàn tụ. Và dù có thiếu đi một người con gái rửa lá dong mỗi năm, tôi tin rằng chỉ cần các anh chị em tôi, các cháu tôi vẫn quây quần bên bố mẹ, vẫn cười đùa rộn ràng, thì trong lòng bố mẹ – ngày nào cũng là Tết.
Xuân Quý Mão 2023 rồi sẽ đi qua như mọi mùa xuân khác, nhưng điều còn lại mãi là những lời chúc chân thành, những hy vọng âm thầm: mong cho những ai đang sống xa quê, như tôi, luôn mạnh khỏe, hoàn thành những dự định mình đã đặt ra, học tốt, sống tốt, vững vàng hơn mỗi ngày. Và mong rằng một ngày không xa, tôi – và tất cả những người con đang du học tại Nga hay bất cứ đâu – sẽ lại được trở về, ngồi bên nồi bánh chưng, nghe mẹ cười, thấy bố rót rượu đầu năm, để gọi đó là một cái Tết trọn vẹn.
Tâm sự của bạn T.M. – sinh viên trường Nông nghiệp Timiryazev