6 năm ăn Tết xa nhà. Cách xa mà không xa cách
Có một buổi sáng 30 Tết, giữa tuyết trắng của nước Nga xa xôi, tôi tự hỏi mình đang chờ đợi điều gì: một mùa xuân thật sự, hay chỉ là giây phút được nghe tiếng nhạc hiệu của “Táo Quân” vọng về từ quê nhà? Ấy là lúc tôi nhận ra, thời gian không làm nỗi nhớ phai nhạt, mà chỉ khiến nó chín muồi hơn.
Năm nay là cái Tết thứ sáu tôi đón tại Nga, nơi không có đào, không có mai, càng không có cái se lạnh hanh khô đặc trưng của miền Bắc Việt Nam. Sáng 30 Tết, ngoài trời vẫn yên ắng, tuyết phủ dày, và tôi lại có lịch thi – một kỳ thi đúng ngày cuối cùng của năm âm lịch, chuyện không hề xa lạ với bất kỳ du học sinh Việt Nam nào học tập tại nước Nga này. Ở đây, Tết âm lịch chẳng phải dịp nghỉ lễ, không bánh chưng, không tiếng pháo, chỉ có những trang sách và áp lực bài vở bủa vây.
Tôi kết thúc bài thi lúc 16:20, khẽ thở phào như trút đi cả một năm dài mỏi mệt. Việc đầu tiên tôi làm không phải là ăn mừng hay nghỉ ngơi, mà là gọi về nhà. Qua màn hình điện thoại, cả gia đình đang chuẩn bị mâm cơm cúng ông bà, bánh chưng đã ráo nước xếp ngay ngắn trên mâm, em tôi ngồi trước tivi chờ “Táo Quân” lên sóng. Chỉ thế thôi, mà lòng tôi bỗng dưng nghẹn lại – không vì thiếu lì xì, mà vì tôi nhớ cái không khí Tết ấy da diết đến lạ.
Tôi vội vã mở trang web VTV3, tìm video chương trình, bật xem để được “đoàn tụ” với gia đình theo cách của riêng mình. Dù chỉ là màn ảnh, nhưng có cái gì đó rất thật – như thể tôi vẫn còn đang ngồi giữa gian phòng nhỏ ở quê, nghe tiếng cười của các nghệ sĩ gạo cội, thấy ba mẹ nhắc tôi ăn miếng dưa hành, thấy em trai rúc vào lòng tôi đòi mừng tuổi.

Khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm tại Việt Nam, tôi gửi lời chúc Tết đến ba mẹ, em trai, họ hàng, bạn bè qua những dòng tin nhắn. Còn tại Nga, lúc ấy chỉ mới 6 giờ tối. Tôi lên Facebook, lướt qua từng dòng trạng thái, từng tấm ảnh ngập tràn không khí Tết – đó là cách những người con xa xứ như tôi tìm về quê hương trong tâm trí. Dù là cảm xúc gián tiếp, nhưng rất thật, rất riêng.
Sáu cái Tết đã trôi qua kể từ ngày tôi đặt chân đến nước Nga xa xôi này để theo đuổi hành trình du học Nga đầy thử thách. Từ những ngày bỡ ngỡ làm quen với tiếng Nga lạ lẫm, đến những lần săn học bổng Nga với bao hồi hộp và nỗ lực. Tôi dần quen với cái lạnh buốt da thịt, với những bữa cơm đơn giản, những mùa thi giữa đông, và với nỗi nhớ quê hương luôn hiện diện vào mỗi dịp Tết.
Mỗi cái Tết lại đến và đi theo một vòng lặp quen thuộc – sáng 30 Tết thi cử, tối gọi về nhà, rồi thức khuya xem Táo Quân qua màn hình, gửi những lời chúc online, và lại bắt đầu một năm mới với bài vở, với giấc mơ chưa trọn vẹn nơi đất khách. Nhưng cảm xúc thì không hề nhạt đi – lúc nào cũng có chút bồi hồi, nhiều chút háo hức, và rất nhiều hoài niệm. Ước muốn duy nhất vẫn luôn là: “Giá mà thời gian trôi nhanh hơn một chút, để tôi được sớm về nhà ăn Tết cùng gia đình”.
Du học là một hành trình dài và không phải lúc nào cũng rực rỡ như những tấm hình check-in, đặc biệt là khi bạn sống tại một đất nước xa xôi và lạnh giá như Nga. Nhưng những gì tôi đang có – tri thức, trải nghiệm, sự trưởng thành – đều được đánh đổi bằng chính những cái Tết xa nhà, những giọt nước mắt len lén rơi khi nghe tiếng pháo giao thừa qua màn hình.
Và tôi biết, dù có đi xa đến đâu, dù có bao mùa xuân trôi qua nơi xứ người, trong tim tôi, Tết vẫn luôn là ở nhà. Còn tôi – vẫn là một du học sinh Việt Nam tại Nga, đang sống, đang học, đang nhớ – và đang lớn lên từng ngày với tất cả yêu thương.
Tâm sự của bạn A.D. – sinh viên trường Nông nghiệp Timiryazev