Tết xa nhà và những người bạn trở thành gia đình

18 tuổi, mình ôm theo cả một giấc mơ và một trái tim đầy háo hức để leo lên chuyến bay dài nhất cuộc đời, bay đến nước Nga lạnh giá và xa lạ. Lúc máy bay hạ cánh giữa mùa thu Moscow, mình biết rằng hành trình du học Nga – nơi không chỉ có băng tuyết mà còn là nơi mình sẽ học tập, sinh sống, và trưởng thành – đã chính thức bắt đầu.

Đến giờ đã gần mười tháng kể từ ngày mình rời khỏi vòng tay gia đình. Thời gian ở đây không quá dài nhưng cũng đủ để những người bạn mới trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống mình. Có những buổi tối trời âm độ, tuyết rơi dày bên ngoài ô cửa ký túc xá, mình ngồi nhớ mẹ nấu canh chua cá, nhớ ba hay đi chợ sắm Tết, nhớ tiếng cười rộn rã của em út trong nhà. Nhưng mình không thấy cô đơn, vì bên cạnh mình là những người bạn – những con người xa lạ ban đầu giờ đã trở thành gia đình thứ hai.

Hồi đầu mới sang Nga, mọi thứ đều lạ lẫm – từ cái lạnh cắt da, từ tiếng Nga chưa kịp hiểu, đến những thủ tục giấy tờ khiến mình mệt lả. Nhưng may mắn là những người bạn ở cùng ký túc đã luôn bên mình. Bọn mình không chỉ học chung mà còn ăn chung, đi chơi chung, xem bóng đá xuyên đêm hay cùng nhau trượt tuyết ở ngoại ô Moscow. Thậm chí sinh nhật 19 tuổi – lần đầu tiên không có gia đình ở bên – cũng trở thành một kỷ niệm đáng nhớ vì tụi mình đã tổ chức một buổi tiệc nhỏ, tự nấu vài món Việt Nam, rồi ngồi nói chuyện tới khuya. Mình nhận ra: đâu cần máu mủ mới là gia đình. Gia đình là nơi mình cảm thấy an toàn, nơi có người lắng nghe, chia sẻ, và cho mình được là chính mình.

Tết này, dù không có bánh chưng mẹ gói hay bàn thờ ông bà để thắp hương đêm 30, tụi mình vẫn cố gắng giữ gìn không khí Tết Việt nơi xứ lạnh. Chúng mình cùng nhau đi siêu thị mua thực phẩm Việt, nấu nồi thịt kho, gói ít bánh, dọn dẹp phòng như đang chuẩn bị đón Tết ở nhà. Có lẽ với người ngoài, những hành động ấy chỉ là hình thức, nhưng với mình, nó là cách để mình giữ gìn bản sắc, giữ cho hồn Tết không bị nhòa giữa những ngày lạnh giá nơi đất khách.

Đi du học Nga, nhận được học bổng Nga, học tập bằng tiếng Nga trong môi trường học thuật nghiêm túc – đó là những mục tiêu ban đầu của mình. Nhưng ngoài tri thức, mình còn học được cách yêu thương, cách mở lòng, cách sống không chỉ cho mình mà còn cho những người bên cạnh. Từ một đứa khá trầm, ít nói, mình đã học được cách chia sẻ, trò chuyện, và cả cười thật nhiều.

Có thể với nhiều người, du học chỉ là một quãng đời cần vượt qua để có tấm bằng và cơ hội nghề nghiệp. Nhưng với mình, du học ở Nga là cả một hành trình – hành trình của những mùa đông đầu tiên xa nhà, hành trình của sự trưởng thành từng ngày, hành trình của một cái Tết thật khác mà vẫn đầy ấm áp.

Mình tin rằng, những ai đang du học cũng sẽ hiểu cảm giác này – khi bạn tìm được một “gia đình” giữa những người không cùng huyết thống, khi bạn học được cách yêu quý những điều nhỏ bé như một bữa cơm chung hay một cái ôm ngày đầu năm mới. Tết không còn là điều gì xa vời. Tết là nơi có người bên cạnh, có yêu thương, và có ký ức để mang theo suốt đời. Và năm nay, mình đã có một cái Tết thật sự đặc biệt – cái Tết đầu tiên không có gia đình bên cạnh, nhưng đầy đủ yêu thương hơn bao giờ hết.

Tâm sự của bạn D.H. – sinh viên trường Nông nghiệp Timiryazev