Tôi học được gì khi du học Nga để học về Ả Rập

Có bao giờ bạn tưởng tượng việc học một trong những ngôn ngữ khó nhất thế giới—tiếng Ả Rập—lại diễn ra hoàn toàn bằng một ngôn ngữ khác cũng không kém phần thử thách—tiếng Nga? Với tôi, đó không chỉ là một trải nghiệm học tập, mà là hành trình khám phá bản thân sâu sắc, trong một môi trường văn hóa hoàn toàn xa lạ nhưng cũng đầy cảm hứng.

Là một du học sinh Việt Nam đang sinh sống và học tập tại Nga, hành trình du học Nga của tôi không chỉ gói gọn trong lớp học hay sách vở. Nó là câu chuyện của những ngày nỗ lực, những đêm căng mình trước bài vở bằng ba, thậm chí bốn thứ tiếng: tiếng Nga, tiếng Anh, tiếng Ả Rập và cả tiếng Việt. Mỗi ngày học là một lần giới hạn được thử thách, một bước tiến nhỏ đến gần hơn với những hiểu biết rộng mở về thế giới và về chính bản thân mình.

Tôi cảm thấy rất may mắn khi được học với những giảng viên người Nga tận tâm, nghiêm khắc nhưng vô cùng đồng cảm và kiên nhẫn. Thầy cô luôn sẵn sàng hỗ trợ, giải đáp mọi thắc mắc và tạo điều kiện hết mức để tôi theo kịp các bài giảng như sinh viên bản xứ. Đặc biệt, những năm đầu học tiếng Ả Rập, tôi được truyền cảm hứng mạnh mẽ từ hai giáo sư Alexey Mishchenko và Aslanbek Salgireev. Từ kiến thức chuyên môn đến câu chuyện cuộc sống, họ đã mở ra cho tôi một cánh cửa lớn đến với văn hóa, lịch sử và vẻ đẹp của thế giới Ả Rập mà tôi chưa từng hình dung trọn vẹn trước đây.

Học bổng Nga đã mở ra cho tôi cơ hội học tập trong một chương trình đặc biệt, nhưng cũng đi kèm vô vàn thách thức. Những ngày giãn cách xã hội trong giai đoạn đại dịch càng khiến việc học trở nên khắc nghiệt hơn. Các kỳ thi trực tuyến, áp lực bài vở, dịch thuật giữa các ngôn ngữ, cùng nỗi nhớ nhà… tất cả dồn dập như thử thách lòng kiên trì của một du học sinh trẻ tuổi đang chập chững đi giữa cuộc đời rộng lớn. Nhưng trong chính những ngày tháng đó, tôi học được cách sắp xếp thời gian, rèn luyện kỷ luật cá nhân và tìm lại sự bình yên nội tại.

Sống trong ký túc xá giữa Moscow mùa phong tỏa là trải nghiệm không dễ quên. Những ngày đầu như một “kỳ nghỉ bất đắc dĩ” đầy lo âu, khi ta bị tách biệt khỏi nhịp sống thường nhật và cả gia đình thân yêu. Tôi từng cắt phăng mái tóc dài của mình chỉ để cảm thấy mình “mới mẻ hơn” trong một thực tại chẳng có gì thay đổi. Thế rồi tôi học được cách sống chậm lại, biết chăm sóc bản thân từ những điều nhỏ nhất: một bữa ăn đủ chất, một giờ tập thể dục đều đặn, một cuốn sách sâu lắng mang lại bình an.

Nhờ có thời gian rảnh nhiều hơn trong thời gian giãn cách, tôi đã đọc rất nhiều sách – từ lịch sử Trung Đông, văn hóa Hồi giáo cho đến sách thiền, tâm lý, triết học. Những cuốn như Man’s Search for Meaning, Hạnh phúc cầm tay, Wabi-Sabi hay Thông điệp của nước… đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, giúp tôi bình tĩnh đi qua giai đoạn khó khăn và thêm yêu con đường mình đã chọn.

Tôi cũng trân trọng hơn tình bạn giữa những người cùng ở lại ký túc xá. Chúng tôi không chỉ chia sẻ bữa cơm, mà còn cùng nhau đối mặt với cô đơn, áp lực học hành và sự thiếu vắng gia đình. Những câu chuyện đêm khuya, những cái ôm thay lời an ủi, và những phút giây cùng nhau im lặng—tất cả đã tạo nên một loại “gia đình” đặc biệt ở nơi đất khách quê người.

Du học Nga không chỉ là một lựa chọn học vấn, đó là sự thử thách bản thân trong môi trường khác biệt, là dũng cảm sống thật giữa nhiều tầng văn hóa, là học cách thích nghi và vươn lên từ những điều không quen thuộc. Với tôi, mỗi ngày ở đây đều là một mảnh ghép tạo nên hành trình trưởng thành đáng giá. Và nếu có thể quay lại từ đầu, tôi vẫn sẽ chọn học bổng Nga, chọn tiếng Nga, và chọn đi qua những khó khăn ấy—bởi chính những điều đó làm nên con người tôi hôm nay.

Mỗi người đều có một câu chuyện riêng khi du học, và tôi hy vọng câu chuyện của mình cũng sẽ tiếp thêm động lực cho ai đó đang loay hoay giữa những áp lực, ngôn ngữ mới, hay nỗi nhớ quê nhà. Bởi dù bạn đang học ở đâu, học ngành gì, hãy nhớ rằng: chỉ cần bạn không bỏ cuộc, thì nhất định sẽ có ngày những nỗ lực hôm nay nở hoa.

Tâm sự của bạn T.T. – sinh viên trường HSE