Tuổi trẻ, du học Nga và những khát vọng thầm lặng

Có những năm tháng mà chỉ cần nhớ lại thôi, trái tim đã bỗng chốc thổn thức. Với tôi, đó là tuổi trẻ – một tuổi trẻ bình yên nhưng không hề đơn điệu, nơi nước Nga xa xôi trở thành khung nền cho những giấc mơ lặng lẽ và những khát vọng âm thầm được thắp lên từng ngày.

Tôi đến với nước Nga như một cái duyên, mang theo hành trang là những ước mơ mỏng manh và một trái tim đầy háo hức. Chương trình học bổng Nga là cầu nối đưa tôi rời xa quê hương, bước vào hành trình học tập dài ngày trên xứ sở Bạch Dương. Từ những bỡ ngỡ ban đầu với tiếng Nga lạ lẫm, tôi đã dần tìm thấy nhịp sống riêng của mình giữa lòng Moscow lạnh giá nhưng chan chứa nghĩa tình. Có thể tuổi trẻ của tôi không quá rực rỡ như những thước phim lãng mạn, nhưng đó lại là những năm tháng đầy chân thực, khi tôi học cách lớn lên, học cách yêu thương, học cách nhìn nhận thế giới qua một ống kính khác – bằng cả đôi mắt và trái tim mình.

Tôi không đến Nga với tham vọng trở thành một ai đó thật lớn lao. Tôi đơn giản chỉ muốn hiểu thế giới này nhiều hơn một chút. Và chiếc máy ảnh chính là người bạn đồng hành lặng lẽ trong suốt quãng hành trình ấy. Ống kính máy ảnh cho tôi cơ hội ngắm nhìn nước Nga không chỉ qua kiến thức sách vở hay những bài giảng ở giảng đường đại học, mà qua từng khung cảnh nhỏ, từng câu chuyện bình dị, từng ánh mắt, nụ cười mà tôi bắt gặp trên đường.

Tôi vẫn nhớ những chiều muộn mùa thu, ánh nắng vàng như rót mật xuống con phố lát đá, tôi đứng ở ga tàu điện ngầm, giơ máy ảnh lên chụp một người bà đang dắt tay cháu đi học về. Hay những buổi sáng tuyết phủ trắng ban công, tôi thầm cảm ơn vì mình vẫn đang sống giữa thiên nhiên đẹp đến ngẩn ngơ. Dù là trong tiết trời âm độ hay dưới nắng hè chói chang, nước Nga trong tôi luôn đẹp một cách dịu dàng và sâu lắng.

Cuộc sống du học không thiếu những khó khăn – rào cản ngôn ngữ, khoảng cách địa lý, những lần nhớ nhà đến rơi nước mắt, hay những buổi thi khiến tôi áp lực tưởng chừng không vượt qua nổi. Nhưng tôi chưa từng một lần hối hận. Vì chính tại đây, tôi học được sự kiên nhẫn, sự tự lập, và hơn cả là học cách nuôi dưỡng đam mê của bản thân. Với tôi, du học Nga không chỉ là hành trình học tập, mà là hành trình khám phá chính mình. Từng bức ảnh tôi chụp, từng góc phố tôi đi qua đều là một phần trong bức tranh tuổi trẻ mà tôi đang vẽ bằng tất cả chân thành.

Có lẽ tôi không chọn cho tuổi trẻ của mình một con đường hào nhoáng, cũng không mong tìm được điều gì thật to lớn. Tôi chỉ muốn sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc, từng cảm xúc, từng lỗi lầm và cả những lần vấp ngã. Bởi như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết: “Con người sinh ra vốn bất toàn và để làm những điều lầm lỗi. Nó đẹp vì bất toàn.” Tôi chọn yêu những điều bé nhỏ, chọn cảm nhận từng ngày trôi qua bằng tất cả sự trong trẻo và biết ơn, và chọn ghi lại những điều ấy qua ống kính máy ảnh – người bạn đồng hành bền bỉ nhất của tôi ở nơi xa xứ.

Nước Nga trong tôi không chỉ có mùa đông lạnh giá, không chỉ có những buổi học căng thẳng với tiếng Nga khó nhằn, mà còn có những buổi chiều ngồi cà phê với bạn bè, có tiếng cười trong ký túc xá, có những bức thư tay gửi về nhà, và cả những đêm lặng lẽ ôn bài dưới ánh đèn bàn. Tất cả tạo nên một tuổi trẻ bình dị nhưng trọn vẹn, một thanh xuân mang màu sắc riêng không thể trộn lẫn.

Tôi không biết rồi tương lai sẽ đưa tôi về đâu, có thể tôi sẽ trở về Việt Nam, cũng có thể sẽ tiếp tục ở lại với đất nước này thêm một thời gian. Nhưng dù thế nào, tuổi trẻ của tôi đã có một phần đặt lại nơi đây – giữa những mùa tuyết rơi, những chuyến tàu điện ngầm, và những khoảnh khắc đẹp đẽ tôi từng lặng lẽ lưu giữ trong tim và trong từng tấm ảnh.

Nếu có ai đó đang phân vân giữa muôn vàn lựa chọn cho tuổi trẻ, tôi mong bạn hãy một lần dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám đi xa để thấy mình gần hơn với đam mê và những điều tốt đẹp. Vì tuổi trẻ – dù cuồng nhiệt hay bình yên – vẫn luôn đáng giá khi ta sống thật với nó.

Tâm sự của bạn H.A. – sinh viên trường Sư phạm Moscow