Du học Nga và hành trình tìm thấy hạnh phúc
Tuyết vẫn rơi nhẹ ngoài khung cửa sổ, lạnh buốt là thế mà trái tim tôi lại đang ấm lên theo một cách rất riêng – một thứ cảm giác mà tôi biết, sẽ mãi đi cùng mình suốt những năm tháng sau này. Có những khoảnh khắc không cần quá lớn lao để được gọi là hạnh phúc. Đôi khi, chỉ là tiếng cười giòn tan của lũ trẻ trong lớp, một cái ôm nhẹ từ cô giáo người Nga hay ánh mắt cảm thông của những người xa lạ… cũng đủ khiến tôi nhận ra: mình đã tìm thấy niềm vui đích thực trong hành trình du học Nga này.
Năm 2022 là một cột mốc không thể quên trong cuộc đời sinh viên của tôi – lần đầu tiên tôi được thực tập tại một trường tiểu học ở Moscow. Lúc ấy, mọi thứ đều thật lạ lẫm: đất nước xa xôi, con người xa lạ, ngôn ngữ tiếng Nga đôi lúc vẫn còn là thử thách. Nhưng chính cái “mới” ấy lại là điều khiến mọi cảm xúc trở nên nguyên vẹn và đáng nhớ đến lạ.
Trường Tiểu học số 1234 là nơi tôi đã gắn bó trong kỳ thực tập ấy. Ngày đầu tiên đến lớp, tôi được cô giáo Tamara chào đón bằng một cái ôm ấm áp và nụ cười rạng rỡ. Cô đã đứng trước lớp, tự hào giới thiệu về tôi – một sinh viên đến từ Việt Nam, về mối quan hệ Việt – Nga đầy nghĩa tình và lịch sử gắn bó lâu đời. Cô dặn dò học sinh phải nói thật chậm, phải kiên nhẫn giải thích nếu tôi không hiểu bài. Sự tử tế ấy không đến từ một ai cụ thể, mà là từ cả ngôi trường – từ bác bảo vệ gật đầu thân thiện mỗi sáng, từ những đồng nghiệp Nga gần gũi, từ chính các em học sinh bé bỏng nhưng luôn đầy tình cảm. Không có sự rụt rè hay e dè, mọi người khiến tôi cảm thấy mình thực sự là một phần trong ngôi nhà ấy.
Cứ đến giờ ra chơi, bọn trẻ lại túm tụm bên cô giáo Tamara, và tôi được hòa vào những câu chuyện nhỏ mà ấm áp đến lạ: nào là bức tranh chúng vừa vẽ, những tấm ảnh du lịch, tên gọi của những chú cá cảnh hay bộ váy cô giáo vừa may. Tôi lặng lẽ quan sát và mỉm cười, rồi bất ngờ khi thấy một em học sinh nhỏ xíu mang phần ăn sáng lên lớp cho tôi – chỉ vì hôm đó em thấy tôi không xuống nhà ăn. Làm sao tôi có thể kìm được xúc động khi những đứa trẻ còn bé xíu đã nghĩ cho người khác bằng một tình cảm thật sự trong trẻo như thế? Những quả quýt được chia đôi, những mẩu bánh nhỏ nhắn trao tay nhau, tất cả không chỉ là chia sẻ vật chất, mà là cả tấm lòng.

Điều khiến tôi hạnh phúc hơn cả, là được chứng kiến học sinh của mình phát biểu một cách tự tin, không ngại ngần dù có thể nói sai. Tôi yêu cái cách các em gọi tôi “Чанг, здравствуйте” mỗi sáng, yêu những cái ôm bất chợt, những đôi mắt long lanh và cả tiếng cười vang lên trong từng giờ ra chơi. Trong cái lạnh mùa đông của nước Nga, tôi tìm thấy một thứ hơi ấm khác – thứ mà không chiếc áo nào có thể mang lại, mà chỉ có thể đến từ trái tim, từ tình người, từ sự kết nối không rào cản giữa những người tưởng chừng rất khác biệt.
Du học Nga là một quyết định lớn trong cuộc đời tôi – một hành trình không chỉ giúp tôi nâng cao trình độ chuyên môn, mà còn mở ra cơ hội để được sống thật với chính mình, được trải nghiệm những điều chưa từng biết đến, và trên hết, được cảm nhận thế nào là “yêu nghề”. Những tháng ngày học tập tại Nga, dưới mái trường mang nhiều kỷ niệm ấy, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết vì sao mình chọn theo nghề giáo, vì sao mình yêu công việc này đến thế. Cũng nhờ đó, tôi thấy rõ giá trị của việc học tiếng Nga, thấy biết ơn chương trình học bổng Nga đã trao cho tôi cơ hội tuyệt vời này.
Cuộc sống du học sinh không chỉ toàn màu hồng. Có những lúc tủi thân, những ngày phải vật lộn với bài giảng, những đêm ngồi dịch tài liệu đến 2–3 giờ sáng. Nhưng chính từ những thử thách đó, tôi mới học được cách kiên cường, học được cách yêu hơn từng ngày được đứng lớp, được lắng nghe và được sẻ chia.
Nếu bạn đang mơ ước một ngày nào đó được đặt chân đến nước Nga, được theo đuổi con đường du học, được sống trong môi trường giáo dục nghiêm túc nhưng đầy ấm áp, tôi chỉ có thể nói: hãy tin vào lựa chọn của mình. Hãy kiên trì với đam mê, và hãy để mỗi ngày trôi qua trở thành một mảnh ghép đáng giá của tuổi trẻ. Vì dù có khó khăn đến đâu, miễn là bạn vẫn tin vào điều mình đang làm, bạn sẽ tìm được hạnh phúc.
Du học Nga không chỉ là học, mà còn là sống – sống trọn vẹn trong từng trải nghiệm, từng khoảnh khắc nhỏ nhoi mà sâu sắc. Và tôi biết, dù mai này có đi đâu, làm gì, thì hành trình ấy – mùa đông ấy – lớp học nhỏ ấy, sẽ luôn là một phần dịu dàng trong ký ức của tôi.
Tâm sự của bạn H.T. – sinh viên trường Sư phạm Moscow