Mùa dịch rồi, cùng mình sống chậm lại thôi
Có những khoảnh khắc tưởng như nhỏ bé nhưng lại khiến người ta mãi chẳng thể quên, như cách một buổi chiều yên ả nhìn từ cửa sổ ký túc xá nơi đất khách cũng có thể khiến lòng mình dậy sóng. Đó là lúc tôi – một du học sinh Việt Nam đang sinh sống và học tập tại Nga – nhận ra rằng, giữa những bộn bề lo lắng của mùa dịch, chúng tôi đang có mặt ở một nơi rất xa quê hương, nhưng trái tim thì luôn hướng về đất nước.
Mùa dịch bùng lên như một nốt lặng lớn trong bản nhạc sôi động của đời du học. Học bổng Nga là ước mơ, tiếng Nga là thử thách, còn những tháng ngày du học ở Nga lại là hành trình dài của sự trưởng thành. Nhưng ai có thể ngờ rằng, trong hành trình đó, có cả những tháng ngày phải giam mình trong phòng, cách ly với thế giới bên ngoài chỉ qua khung cửa sổ bé xíu. Chúng tôi đã chụp những bức ảnh từ view ký túc xá của trường – không phải là ảnh đẹp nhất, càng không được chỉnh sửa cầu kỳ, nhưng lại là những khoảnh khắc mà chúng tôi muốn lưu giữ nhất. Bởi lẽ, đó là những lát cắt chân thực của cuộc sống du học sinh giữa đại dịch.
Giữa mùa dịch, khi tin tức từ quê nhà tràn về qua màn hình nhỏ, chúng tôi lặng người trước hình ảnh những y bác sĩ không ngơi nghỉ, những người lính nhường giường nằm cho người cách ly, những chính sách nhân văn của đất nước, và cả sự đoàn kết bền chặt của nhân dân Việt Nam. Đã không ít lần, chúng tôi rưng rưng xúc động khi nhìn tấm hộ chiếu màu xanh trong tay và thì thầm: “Mình là người Việt Nam”. Niềm tự hào ấy trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Thay vì để mình trôi vào sự nhàm chán hay hoảng loạn, chúng tôi học cách sống chậm lại và tìm thấy niềm vui từ những điều bình dị nhất. Tôi tập chơi đàn, đọc lại những cuốn sách đã bỏ dở từ lâu, học nấu những món ăn Việt để cảm thấy gần gũi với quê hương hơn, và có cả những ngày tập thể dục trong không gian chỉ vài mét vuông của căn phòng. Nghe thì buồn cười, nhưng chính khoảng thời gian ấy khiến tôi hiểu rằng, khi thế giới ngoài kia đang tạm dừng lại, đây lại là cơ hội để mình lắng nghe bản thân nhiều hơn.
Không ai muốn đại dịch xảy ra, và chắc chắn chẳng ai mong phải xa nhà trong những ngày như thế. Nhưng nếu có thể rút ra điều gì đó từ những tháng ngày sống chậm ở nước Nga xa xôi, thì đó là lòng biết ơn – với cuộc sống, với quê hương, và với chính bản thân mình. Là du học sinh tại Nga, chúng tôi hiểu rằng hành trình này không chỉ là để học một ngôn ngữ mới như tiếng Nga, hay nhận được một tấm bằng đại học, mà còn là để học cách trưởng thành trong cô đơn, học cách yêu thương nhiều hơn khi chẳng còn điều gì là chắc chắn.
Mùa dịch dạy chúng tôi rằng ở nhà cũng có thể rất vui – nếu bạn biết tận dụng thời gian ấy một cách ý nghĩa. Và quan trọng hơn cả: hãy ở nhà hai tuần để có thể hạnh phúc cả đời. Lời nhắn này không chỉ dành cho người ở Việt Nam mà còn là lời tự nhủ với chính bản thân mỗi du học sinh Việt đang sống nơi xứ người.
Chúc tất cả chúng ta – dù đang ở đâu – đều bình an, mạnh khỏe và sớm được gặp lại nhau trong một thế giới đã chữa lành.
Tâm sự của nhóm bạn D.T., T.N., H.T, H.P và T.H. – sinh viên trường Sư phạm Moscow