Vừa gần vừa xa là du học sinh Nga thời dịch

Có những ngày vẫn học cùng lớp, vẫn nghe thấy giọng nhau trong những buổi học online, nhưng lại chẳng thể gặp nhau, chẳng thể cùng đi bộ ra ga tàu điện hay ngồi bên nhau trong quán cà phê quen thuộc. Với du học sinh Việt Nam tại Nga như mình, điều đó bỗng trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống khi dịch bệnh kéo dài và những quy định cách ly xã hội được siết chặt hơn bao giờ hết.

Dù chẳng ai mong dịch bệnh xuất hiện, nhưng khi nó đã đến, chúng mình – những người trẻ sống xa nhà – chỉ còn cách cố gắng thích nghi và học cách yêu thương nhau theo một cách khác. Không còn những cái ôm, những buổi tụ tập bất chợt hay cùng nhau học nhóm tại thư viện, nhưng chúng mình vẫn có thể gửi cho nhau một tin nhắn, một lời hỏi thăm, một nhắc nhở nhỏ về việc đeo khẩu trang hay rửa tay đúng cách. Tình cảm bạn bè vẫn vẹn nguyên, chỉ là được chuyển từ hình thức trực tiếp sang một hình thức chậm hơn, nhẹ nhàng hơn – nhưng cũng đầy ấm áp.

Là du học sinh ở Nga – một đất nước vừa xa lạ vừa rộng lớn – chúng mình đã quen với việc phải mạnh mẽ. Từ những ngày đầu bỡ ngỡ học tiếng Nga khó nhằn, đến những lúc loay hoay tìm đường trong cái lạnh âm mười mấy độ, rồi lại tự học cách nấu những món ăn Việt để xoa dịu nỗi nhớ nhà… cuộc sống xa quê chưa bao giờ là dễ dàng. Và dịch bệnh chỉ khiến hành trình ấy thêm nhiều thử thách. Nhưng cũng chính nhờ những ngày này, mình mới học được cách yêu quý hơn những điều tưởng như rất bình thường: một buổi đi học đúng nghĩa, một lần cùng bạn bè lang thang phố xá, hay chỉ đơn giản là được thở bầu không khí không phải qua lớp khẩu trang.

Những ngày ở nhà dài dằng dặc, nhưng chúng mình vẫn học online, vẫn trao đổi bài, vẫn cười cùng nhau qua màn hình Zoom, Teams hay Telegram. Mình vẫn nhớ như in cảm giác lần đầu tiên dạy bạn Nga cách đọc một câu tiếng Việt, hay khi mình bật khóc vì không thể về quê đón Tết, rồi được an ủi bởi một người bạn chưa từng gặp mặt ngoài đời. Những tình cảm giản dị như thế đã trở thành điểm tựa quý giá trong quãng đời du học này.

Dù khó khăn, mình tin những ngày này rồi sẽ qua. Ngày mà tất cả du học sinh Việt Nam tại Nga có thể thoải mái đến lớp, tay bắt mặt mừng, cùng nhau đi bộ dọc theo những con đường phủ tuyết trắng, hay đơn giản chỉ là cùng ngồi lại uống một cốc cacao nóng trong căn bếp ký túc nhỏ xíu. Ngày đó sẽ đến – không xa – nếu chúng ta cùng nhau cố gắng, cùng nhau giữ gìn sức khỏe, tuân thủ nghiêm túc những biện pháp phòng dịch, và không ngừng lan tỏa sự lạc quan đến những người xung quanh.

Du học Nga đã dạy cho mình nhiều điều – không chỉ là kiến thức trong sách vở, mà còn là bài học về lòng kiên trì, về tình bạn xa xứ và cả về sức mạnh tinh thần khi đối diện với nghịch cảnh. Dù cho có bao nhiêu mùa dịch nữa đi qua, mình tin rằng trái tim của những người trẻ từng sống và học tập tại Nga sẽ luôn mang theo một ký ức đặc biệt: về khoảng thời gian chúng ta buộc phải xa nhau, nhưng chưa bao giờ thôi nghĩ về nhau. Và chính điều đó mới là sự kết nối bền vững nhất.

Hãy cùng nhau đi qua những ngày khó khăn này với một niềm tin rằng, phía sau cánh cửa cách ly hôm nay sẽ là một ngày mai rực rỡ nắng ấm – nơi chúng ta lại được đi cạnh nhau, giữa những con phố nước Nga thân thương.

Tâm sự của bạn K.H. – sinh viên trường Sư phạm Moscow