Nước Nga những ngày giãn cách và khoảng lặng yêu thương
Có những mùa đông không chỉ lạnh vì tuyết phủ trắng trời, mà còn lạnh bởi những khoảng cách vô hình giữa người với người. Nga những ngày giãn cách vì dịch bệnh khiến lòng người thêm se sắt, nhất là với những du học sinh Việt Nam đang sống xa nhà, xa quê hương và xa những vòng tay thân thuộc.
Dù đôi chân vẫn luôn khao khát được bước ra ngoài, được đi đến những miền đất mới của nước Nga rộng lớn, thì trong thời gian này, mình – như nhiều bạn du học sinh khác – chọn cách ở nhà. Không phải vì lo sợ, mà vì hiểu rằng ở yên là một cách để yêu thương. Là du học sinh tại Nga, nơi mùa đông dài và lạnh lẽo, việc sống trong không gian khép kín càng khiến nỗi nhớ quê nhà trở nên rõ ràng hơn. Nhớ những buổi cà phê thân quen, nhớ tiếng cười nói ồn ào của bạn bè, nhớ những ngày Tết đông đủ, hay chỉ đơn giản là nhớ cảm giác bình thường của một ngày không phải đeo khẩu trang.
Mỗi khi lòng chùng xuống vì nỗi nhớ, mình lại gọi điện về nhà, hoặc trò chuyện với những người bạn cùng cảnh. Những cuộc gọi video, dẫu chỉ là vài phút, cũng đủ sưởi ấm trái tim. Đôi khi, chúng mình gặp nhau ở siêu thị – nơi duy nhất vẫn có thể “giao tiếp” mà không phá vỡ quy định giãn cách xã hội. Chỉ cần thấy nhau từ xa, vẫy tay một cái, hay lén chụp tấm hình “tình cờ gặp mặt” rồi cười rúc rích trong nhóm chat, thế là đủ vui cả ngày. Hóa ra, trong những ngày tưởng như nhạt nhòa và lặp lại ấy, sự quan tâm nhỏ bé lại trở nên quý giá lạ kỳ.
Chính những tháng ngày bị chia cắt tạm thời ấy mới khiến mình hiểu sâu sắc hơn giá trị của việc “được ở cạnh nhau”. Đôi khi, chúng ta cứ mải miết theo đuổi những lịch học, những deadline, những kế hoạch học tiếng Nga hay săn học bổng Nga mà quên mất rằng: một cái nắm tay, một cuộc hẹn gặp mặt thôi cũng có thể là một niềm hạnh phúc giản dị. Cuộc sống du học Nga chưa bao giờ là dễ dàng, và dịch bệnh chỉ khiến những thách thức ấy thêm phần nặng nề. Nhưng đổi lại, nó cũng khiến mình học được cách nhìn cuộc sống chậm lại, lặng hơn, sâu hơn.

Mình bắt đầu dành thời gian cho những việc mà trước đây vốn bỏ qua vì “bận quá”: đọc lại những cuốn sách từng mua từ sân bay Nội Bài trước khi bay sang Nga, viết vài dòng vào cuốn sổ tay phủ bụi, nấu thử những món ăn quê nhà – lần nào cũng lóng ngóng và vụng về, nhưng ăn vào lại thấy ấm lòng. Thời gian giãn cách khiến khoảng trống trong lòng dường như lớn hơn, nhưng cũng khiến trái tim đủ rộng để học cách lấp đầy nó bằng những điều tử tế, nhẹ nhàng.
Mỗi du học sinh Việt Nam tại Nga trong mùa dịch đều có một cách riêng để vượt qua. Có người học thêm tiếng Nga online, có người tập thể dục tại nhà, có người viết blog chia sẻ về hành trình du học của mình. Dù là cách nào, mình tin rằng điều quan trọng nhất vẫn là giữ được tinh thần lạc quan. Chúng ta đã từng một mình gói ghém hành lý sang một đất nước xa lạ, học cách làm quen với cái lạnh âm độ, học cách trả lời bằng tiếng Nga nơi quầy hàng siêu thị, thì chắc chắn cũng có thể vượt qua những ngày cách ly này bằng nghị lực, và cả yêu thương.
Mình mong dịch bệnh sớm qua đi, để lại được gặp nhau trong những quán ăn Việt nơi Moskva, được cùng nhau du ngoạn dọc bờ sông Neva hay ngồi học trong thư viện cổ kính của trường. Nhưng hơn hết, mình mong mọi người – những người bạn du học sinh đang sống khắp nước Nga – đều giữ được sức khỏe và tinh thần lạc quan. Vì dù có xa nhau, thì sự gắn kết vẫn luôn hiện hữu, trong từng tin nhắn, từng lời hỏi han, từng lần hẹn gặp “sau dịch”.
Khoảng cách không làm chúng ta xa nhau, chỉ khiến mình thêm trân trọng mỗi lần được ở bên nhau. Và mình tin, rồi sẽ đến một ngày không xa, chúng ta lại có thể cùng nhau viết tiếp những kỷ niệm tuổi trẻ, giữa nước Nga rộng lớn và đầy những mùa đông – nhưng cũng không thiếu những mùa xuân ấm áp trong lòng.
Tâm sự của bạn N.A. – sinh viên trường Sư phạm Moscow