Du học Nga và những điều chưa kịp nói
Có những điều nếu không viết ra, sẽ mãi nằm im trong lòng và trôi theo năm tháng. Có những kỷ niệm nếu không lưu giữ, sẽ hóa thành những cái “chưa kịp” khiến ta tiếc mãi về sau. Và đây là lời mình viết cho chính mình – cho bạn Giao của những tháng năm học tập và sinh sống tại nước Nga xa xôi, người đã từng mạnh mẽ, từng cô đơn, từng lặng lẽ lớn lên giữa một bầu trời hoàn toàn xa lạ nhưng cũng thật đỗi thân thương.
Bốn năm sáu tháng – đó là quãng thời gian chẳng dài nhưng cũng không hề ngắn cho một hành trình du học Nga. Chặng đường ấy ghi dấu biết bao lần vấp ngã, biết bao lần muốn bỏ cuộc, và cũng không ít lần thấy tim mình ấm lại bởi những điều rất đỗi giản dị. Từ những ngày đầu loay hoay học tiếng Nga, cặm cụi làm hồ sơ xin học bổng Nga, đến khoảnh khắc lần đầu tiên đặt chân xuống sân bay Sheremetyevo, tất cả như mới hôm qua thôi. Đất nước Nga khi ấy hiện lên trước mắt mình như một thước phim dài kỳ, lạnh lẽo nhưng huyền ảo, khắc nghiệt mà đẹp đến ngỡ ngàng.
Moscow đã đón mình bằng những mùa tuyết trắng xóa, bằng tiếng chuông tàu điện âm vang trong lòng đất, bằng những buổi sáng vội vàng xếp hàng ở căng tin trường và những chiều lững thững một mình đi bộ trên phố. Có đôi khi cuộc sống du học sinh tại Nga không giống trong tưởng tượng – những ngày đói cơm trường, những đêm ôn thi đến sáng trong căng thẳng, những mùa đông kéo dài triền miên khiến lòng người trống rỗng, và cả những lần tủi thân đến mức chỉ biết nằm ôm điện thoại khóc khi gọi về nhà. Nhưng cũng chính từ những giây phút tưởng chừng yếu lòng ấy, mình học được cách tự chữa lành, tự đứng dậy, tự an ủi bản thân: “Ổn thôi, rồi sẽ quen”.
Mình từng nghĩ thời gian còn dài, rằng sẽ còn nhiều cơ hội để làm mọi thứ. Nhưng rồi những ngày cuối cùng của thời sinh viên đến nhanh đến mức không kịp chuẩn bị. Mới đó mà hơn một tháng nữa thôi là chặng đường này kết thúc. Mình vẫn chưa kịp đá trận cuối cùng với đội bóng, chưa kịp biểu diễn xong bài múa đã dày công tập luyện cùng các em, chưa kịp đi dạo hết Moscow một vòng như lời hứa, chưa kịp chụp một tấm ảnh đầy đủ cả lớp, chưa kịp cùng nhau về dacha nướng thịt giữa rừng thông, chưa kịp làm bao nhiêu điều… Những điều chưa kịp ấy không chỉ là hành động, mà còn là cảm xúc, là những rung động chưa nói ra, là những cái ôm, những cái nắm tay, những câu cảm ơn, lời chia tay.

Mình nhớ tất cả mọi người. Những người bạn thân quen từng cùng nhau vượt qua bài thi tiếng Nga khắc nghiệt, cùng nhau xếp hàng đi lấy cơm căng tin, cùng cười phá lên trong những bữa tiệc tất niên nhỏ xíu nơi ký túc xá. Nhớ cả thầy cô nghiêm khắc mà tận tâm, những người Nga đầu tiên dạy mình không chỉ tiếng Nga, mà còn dạy cách hiểu và yêu lấy đất nước này bằng một tình cảm chân thành. Mình đã từng nhiều lần tiễn các bạn, các anh chị về nước, mỗi lần là một lần hụt hẫng. Năm nay đến lượt mình, chẳng biết rồi có ai tiễn không?
Mọi người hay hỏi: có hối hận khi chọn du học Nga không? Câu trả lời luôn là không. Bởi dù có khó khăn, có đơn độc, thì tất cả những điều đã trải qua đều trở thành một phần không thể thiếu của hành trình trưởng thành. Mỗi trải nghiệm, mỗi mùa tuyết, mỗi tách trà nóng giữa trời đông Matxcơva, mỗi buổi học trầy trật với ngữ pháp tiếng Nga – tất cả đã bồi đắp nên mình của ngày hôm nay, vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn và biết ơn hơn bao giờ hết.
Cảm ơn chính mình – người đã không ngừng cố gắng suốt gần năm năm qua. Cảm ơn học bổng Nga đã mở ra một cánh cửa khác của cuộc sống. Cảm ơn tiếng Nga – ngôn ngữ tưởng như khô khan nhưng lại chất chứa biết bao tình cảm. Cảm ơn Pushkin – ngôi trường đã ôm trọn những tháng năm thanh xuân của mình bằng sự nghiêm khắc, bao dung và âm thầm chở che.
Rồi đây khi đã rời xa nước Nga, mình sẽ nhớ từng con phố, từng bông tuyết, từng tiếng nói cười vang vọng trong ký túc. Bởi khi đã yêu một nơi bằng cả trái tim, thì dù có rời đi, một phần tâm hồn vẫn sẽ ở lại mãi nơi đó.
Viết cho những ngày sắp xa, để sau này nhớ lại, mình sẽ biết rằng: thanh xuân ấy không vô ích, và những điều chưa kịp nói – hôm nay đã được viết ra rồi.
Tâm sự của bạn N.G. – sinh viên trường Pushkin