Viện Pushkin và hành trình tìm kiếm bản thân

Gần ba năm sống và học tập tại Viện Pushkin, tôi vẫn không thể nói rõ kỷ niệm nào là sâu đậm nhất. Điều này nghe có vẻ khó tin, nhưng lại là sự thật. Bởi tôi nhận ra rằng, dù hôm nay có là một dấu ấn đầy hạnh phúc hay những giây phút buồn đau, thì ngày mai vẫn sẽ đến. Mà ngày mai, ai biết trước được, đúng không? Mỗi ngày tại nơi này, tôi học được cách sống, cách yêu thương và cách tìm kiếm những điều chưa từng biết.

Viện Pushkin, cái tên tưởng chừng khiêm tốn, lại là một phần không thể thiếu trong cuộc sống du học của tôi. Nằm lặng lẽ bên đường Akademika Volgina, nơi đây đã trở thành mái nhà thứ hai, nơi tôi tìm thấy những trải nghiệm vô cùng quý giá. Không chỉ học kiến thức, chúng tôi, những du học sinh Việt Nam tại Nga, còn học cả cuộc sống. Tại đây, tôi đã tìm được cái TÔI – cái tôi của bản lĩnh, của những ước mơ, và của sự trưởng thành.

Ở đây, không ai cảm thấy cô đơn. Chúng tôi, những người con xa xứ, gặp nhau để kết nối, để xây dựng những kỷ niệm và chia sẻ những khoảnh khắc yêu thương. Việc tham gia các hoạt động tổ chức của đoàn, đại sứ quán, hay trường học đã giúp tôi cảm nhận rõ nét tinh thần đoàn kết, yêu thương và sự tài năng của cộng đồng Việt Nam. Những dịp như Tết Nguyên Đán hay đại hội thể thao là những ký ức mà tôi sẽ mãi không quên. Những lúc khó khăn, chúng tôi luôn tìm được sự hỗ trợ từ những người bạn đồng hành, từ đó tạo ra một sự gắn kết mạnh mẽ giữa những con người xa quê.

Nhưng cái tôi, cái riêng biệt của mỗi người, không hề bị lu mờ trong cộng đồng. Tại Viện Pushkin, tôi học được cách đấu tranh với chính bản thân mình, cách chấp nhận sự khác biệt, và quan trọng hơn là biết tôn trọng mọi người xung quanh. Đặc biệt, tôi nhận ra rằng cuộc sống nếu chỉ hời hợt thì sẽ không bao giờ có ý nghĩa thật sự. Việc đối mặt với những khó khăn, những thử thách trong suốt quãng thời gian du học đã giúp tôi trở nên mạnh mẽ hơn.

Là một du học sinh Việt Nam tại Nga, tôi đã phải trải qua rất nhiều thử thách, từ những ngày đầu bỡ ngỡ với môi trường mới, đến việc học tiếng Nga, cho đến những nỗi buồn mang tên xa gia đình. Nhưng có một điều mà tôi muốn chia sẻ, một khoảnh khắc không thể nào quên. Một năm trước, vào lúc 2 giờ sáng, tôi nhận được cuộc gọi báo tin bố tôi mất. Đó là một cú sốc lớn. Trong nỗi đau tột cùng, tôi không thể về ngay, nhưng may mắn thay, thầy giáo cũ đã giúp tôi liên hệ và gửi thông tin về tang lễ để tôi có thể thực hiện nghi lễ từ xa. Đó là khoảnh khắc mà tôi cảm nhận rõ nhất ý nghĩa của gia đình, của tình yêu thương không giới hạn. Mất đi người thân là nỗi đau lớn, nhưng chính những giây phút khó khăn ấy đã giúp tôi nhận ra giá trị của cuộc sống và sự quý trọng từng giây phút bên những người yêu thương.

Tại Viện Pushkin, tôi còn nhớ mãi một lần nữa khi nhận được tin nhắn của một người mẹ mà tôi chưa từng gặp mặt. Bà nhờ tôi giúp đỡ con trai của mình đang học ở Nga trong thời gian dịch bệnh. Tin nhắn ấy đánh thức tôi về nỗi sợ hãi của những người thân ở xa, của những bà mẹ lo lắng cho con cái. Chính lúc ấy, tôi mới nhận ra rằng vai trò của chúng tôi – những du học sinh – không chỉ là học tập mà còn là cầu nối giữa gia đình và cuộc sống nơi đất khách. Đó là một trách nhiệm lớn lao mà tôi cảm thấy vô cùng trân trọng.

Dù thế giới đã bước vào kỷ nguyên 4.0, chúng ta không thể quên giữ gìn mối liên kết với gia đình, với người thân. Dù ở đâu, chúng ta luôn cần phải bảo vệ mình, giữ an toàn trong mùa dịch, đồng thời cũng cần phải chia sẻ, động viên gia đình để họ cảm thấy yên tâm hơn. Chỉ khi chúng ta kết nối được với người thân, khi chúng ta giữ được niềm tin và sự yêu thương, thì mới có thể tận hưởng trọn vẹn những trải nghiệm của cuộc sống du học.

Và Viện Pushkin – nơi tôi đã học và trưởng thành, nơi tôi đã tìm thấy một phần của bản thân mình, luôn là một điểm tựa vững vàng trong trái tim tôi. Dù cuộc sống có những lúc chênh vênh, nhưng tôi vẫn tự hào là một phần của gia đình Pushkin. Những ngày tháng du học ở Nga này không chỉ là quãng thời gian học tập mà là một hành trình tìm kiếm, một hành trình trưởng thành.

Với tất cả những kỷ niệm, với những bài học sâu sắc mà tôi đã học được tại Viện Pushkin, tôi muốn gửi gắm một thông điệp đến các bạn du học sinh, dù ở đâu, dù trong hoàn cảnh nào, đừng bao giờ quên giữ vững niềm tin vào chính mình, yêu thương và chăm sóc bản thân, và đừng bao giờ đánh mất sự kết nối với gia đình. Đó chính là chìa khóa giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn, và sống thật trọn vẹn với thanh xuân của mình.

Với tất cả những gì mà Viện Pushkin đã mang lại, tôi có thể tự hào nói rằng, đây là nơi mà tôi đã tìm thấy chính mình, nơi tôi học được những bài học về cuộc sống, tình yêu và sự trưởng thành.

Tâm sự của bạn S.T – sinh viên trường Pushkin